Kiến Thức Chung

Sự khác biệt giữa thriller và horror 2022

Trước giờ, đối với tôi, “Thriller” là một khái niệm gì đó xa lạ lắm. Có lẽ lần đầu nghe đến từ này là ở trong bài hát “Thriller” của ông hoàng nhạc Pop Micheal Jackson. Phim thể loại này tôi đã xem đôi ba lần nhưng để lại không mấy ấn tượng. Nếu bạn cho rằng mình hiểu về Thriller qua những bộ phim như “Scream”, “I Know What You Did Last Summer” hay “The Ring” như tôi đã từng thì bạn đã sai. Sai hoàn toàn.
Định nghĩa vể Thriller, phân biệt với phim Horror
Dịch sang tiếng Việt, cả 2 từ đều có nghĩa là kinh dị, rùng rợn. Thế nhưng theo những khái niệm và định nghĩa của điện ảnh thì hai thể loại này khác nhau khá nhiều. Trước hết, cả hai thể loại này đều giống nhau ở chỗ kinh dị, mang lại cho khán giả những cảm giác sợ hãi. có thể là ám ảnh. Yếu tố âm nhạc được đề cao và chú trọng rất nhiều, đưa người xem đến những cảm xúc sợ hãi, hồi hộp thuần túy nhất. Thế nhưng, trong khi Horror là thể loại phim về ma quỷ, về những thế lực siêu nhiên và con người sống đối mặt với những thế lực đó thì Thriller lại chủ yếu nói về những người mắc những chứng bệnh tâm lí nên hành động như giết, ăn thịt, tra tấn, đánh đập người khác,… Trong khi mô- típ của những bộ phim Horror thường là ma quỷ ám vào một ngôi nhà hay đồ vật khiến người chủ mới khốn khổ thì phim Thriller lại có cốt truyện sâu sắc và tinh tế hơn, thường khiến con người ta phải suy ngẫm sau những phút giây giật thót tim. Nhiều người cho rằng Horror sẽ đáng sợ hơn Thriller nhưng không hẳn. Thriller đánh vào vấn đề tâm lí con người nhiều hơn nên sẽ dễ gây ám ảnh.
Black Swan – bộ phim Thriller đầu tiên
Black Swan để lại cho tôi ấn tượng khá đặc biệt. Tôi xem bộ phim này vào năm lớp 7 – độ tuổi có lẽ chưa đủ trưởng thành để “thấm” nối phim này. Mặc dù vậy, tôi vẫn thích xem. Tôi thích nghe những khúc nhạc “Hồ thiên nga” của T.Chaikovsky, thích xem để biết thêm về Ballet, thích nhìn những bóng mà rập rình xuất hiện. Và thế là tôi xem đi xem lại phải đến 5 lần trong khi không hề có khái niệm gì về ohim nghệ thuật, về thriller hay cả ý nghĩa đằng sau đôi cánh thiên nga ấy.

 

Gone Girl – khởi đầu cho tình yêu Thriller
Vào năm lớp 10, tôi biết đến “Gone Girl” – một bộ phim tâm lí rùng rợn của đạo diễn David Fincher có Ben Affleck và Neil Patrick Harris của lòng tôi. Được một người bạn cảnh báo là khá kinh dị, nhạy cảm nhưng tôi cũng chẳng mảy may quan tâm. Tôi vẫn nhớ như in tôi xem Gone Girl vào một chiều thứ 7 mùa đông. Xem một mình, đeo tai nghe, chọn phim chế độ full HD, tôi cảm thấy thực sự choáng ngợp, đáng sợ. Những cảnh quay u ám, tĩnh mịch mang nét cổ kính, chơi vơi. Đằng sau ánh mắt từng nhân vật đều ẩn chứa những nỗi niềm, những cảm xúc khó hiểu. Từng lời thoại, từng cử chỉ mang đến cho người ta cảm giác lo lắng, thiếu an toàn. Ta chẳng thể tin tưởng bất kì ai. Những phút đầu phim, ta thương Amy, căm ghét Nick. Càng về sau, ta càng sợ hãi con người Amy xảo quyệt, cảm tưởng mình cũng như Nick – một con nai hiền lành đã bị đưa vào tầm ngắm. Ta như lạc vào mê cung, bị chìm trong nhịp phim mỗi lúc một nhanh, mỗi lúc một gay cấn. Âm nhạc được bố trí tuyệt vời (một yếu tố quan trọng trong phim kinh dị). Những bản nhạc có tiết tấu nhanh, lúc trầm, lúc cao vút. “Gone Girl” đưa tôi vào những cảm xúc thăng trầm trong điện ảnh mà tôi chưa bao giờ được nếm trải. Nhờ bộ phim, tôi nhìn cuộc sống dưới một con mắt khác. Tôi nhìn những đám đông hiếu kì, dư luận như một đàn cừu non ngây thơ. Tôi nhìn những bài báo, bản tin theo nhiều phương diện, tin tưởng ít mà nghi ngờ thì nhiều. Tôi nhìn vào những mối quan hệ vợ chồng hạnh phúc dưới con mắt tiêu cực hơn, khắt khe hơn. Tôi không còn sợ hãi những con ma nữ chết oan uổng rồi ám lại trên thế gian nữa. Tôi sợ cái cảm giác rùng rợn của Thriller hơn. Cái cảm giác mà mình như lạc giữa một thê giới mênh mông, một thế giới rình rập hiểm nguy, toan tính. Một thế giới không chỉ có sắc màu tươi đẹp. một thế giới mà ta không thể tin tưởng bất kì ai. Và như thế, Thriller trở thành thể loại phim ưu tiên số một. (Ngang hàng với Rom-Com nhẹ nhàng)

Cảnh khiến tôi suy nghĩ nhiều và có lẽ cũng là đắt giá nhất phim

Tôi không xem Thriller nhiều. Chủ yếu là vì bận bịu, vì tôi không muốn bỏ phí một bộ phim bằng cách không dành thời gian đầy đủ cho nó. Xem những bộ phim tâm lí, bạn phải vận động bộ não, phải suy nghĩ, chú ý từng cử chỉ, lời nói và cả những ẩn ý đằng sau nó. Chính vì vậy, để thưởng thức một bộ phim tâm lý, bạn phải dành cho nó một khoảng thời gian, không gian đặc biệt.
Không hẹn mà gặp – Black Swan chinh phục tôi lần nữa
Sau đó một thời gian, tôi tình cờ thầy Black Swan chiếu trên TV. Lần này, tôi quyết định phải tìm ra bằng được ý nghĩa của bộ phim, vấn đề mà đạo diễn đang nói tới. Black Swan mang lại cảm xúc khác lạ so với “Gone Girl” nhiều. Thay vì nghi ngờ người khác, ta nghi ngờ chính ta, chính cả nhân vật chính. Ta nhìn thấy quá trình lột xác, chiến đấu của một người nghệ sỹ. Tôi lại soi vào bản thân, với những bản ngã đang dần dần trỗi dậy. Đấu tranh nội tâm, cả bộ phim xoay quanh câu chuyện Nina đấu tranh với chính mình. Thế nhưng, các nhà biên kịch đã tìm ra phép ẩn dụ hoàn hảo – thiên nga đen và thiên nga trắng – phần tốt và xấu trong mỗi con người. Đắm chìm trong những bản nhạc của vở Ballet “Hồ thiên nga”, bộ phim cũng không thiếu những cảnh mơ mộng, cảnh đẹp với gam màu sáng sủa. Bên cạnh đố, để đem lại cảm giác bất an, lo sợ, đao diễn lại sử dụng máu, những vết cào, xước da thit khiến mỗi lần thiên nga đen trỗi dậy là một lần khán giả giật mình, sợ hãi. Ta như được đứng ở vị trí của Nina, sợ hãi bởi chính con người mình. Kết thúc bô phim, tôi tìm ra cho mình đôi ba triết lý. Tôi lại nhìn cuộc sống, đặc biệt là những người nghệ sỹ chân chính, những phút giây hào nhoáng dưới ánh đèn sân khấu theo một cách khác. Tôi cũng nhìn chính mình không còn như trước.

Cảnh khiến người xem rợn tóc gáy không khác gì trong những bộ phim kinh dị Horror



“Before I go to sleep” – bộ phim gần nhất khiến tôi hứng thú

Christine bị mắc căn bệnh trí nhớ ngắn hạn. Mỗi ngày cô thức dậy với những trải nghiệm mới tinh, không hề nhớ chút gì về 24h trước đó. Và cô hoang mang khi phải làm quen với người đàn ông tự nhận là chồng, đứa con trai bị chết vì phù não, ông bác sỹ tâm lí bí mật,…

Gần đây nhất, tôi xem “Before I Go to Sleep” (tạm dịch là “Tội ác ngủ say”) của đạo diễn Rowan Joffe. Nổi bật nhất có lẽ là diễn xuất của Nicole Kidman – người đẹp được ví von là “Thiên nga Úc”. Vẫn mang lại cái cảm giác lo sợ “Không được tin tưởng bất kì ai”, bộ phim đưa khán giả vào khung cảnh nước Anh. Một mặt nó mang lại cảm xúc yên bình, cổ kính, mặt khác lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi vì trơ trọi, bơ vơ. Có người bảo tôi rằng đây là phiên bản thực tế của “50 First Dates”, tôi bật cười. Cũng phải, đó là điện ảnh. Đó là cách những người nghệ sỹ khác nhau nhìn cuộc sống. Nếu bạn yêu cách Henry (Adam Sandler) gợi nhớ cho Lucy (Drew Barrymore) về cuộc sống của cô mỗi sáng thì bạn cũng nên chấp nhận câu chuyện của Christine hoang mang, học cách chấp nhận cuộc sống của mình với một người đàn ông lạ mặt tên Ben mỗi ngày trong “Before I Go to Sleep”. Không hẳn là bộ phim kinh điển, quá hay ở thể loại Thriller nhưng “Before I Go to Sleep” dễ xem và đáng xem trong những năm trở lại đây. Điều đáng tiếc là nhịp phim không đều, có một số ít chi tiết hơi phi logic. Đặc biệt là đoạn cuối, khi nhịp phim được đưa lên đến đỉnh điểm, cái nút được thắt hoàn hảo hơn bao giờ hết thì người ta lại gỡ quá nhanh, nhịp phim đi xuống hơi sớm. Điều này khiến cho cái kết không làm hài lòng khán giả và phim không thành công được như mong đợi.
Sắp tới tôi sẽ xem “Silence of the Lambs” và “The Sixth Sense” – hai bộ phim kinh điển của thể loại Thriller, cũng có thể là ra rạp xem “Bridge of Spies” – bộ phim có sự góp mặt của tài tử gạo cội Tom Hanks. Thế nên tôi sẽ tiếp tục up những bài Review vể những bộ phim này.

Tom Hanks trong bộ phim được kì vọng là ứng cử viên Oscar 2016 sẽ ra mắt vào tháng 11 năm nay

Share this:

Like this:

Like

Loading…


[thriller 101] làm quen với thể loại thriller và psychological thriller


booktubevietnam reviewsách bookspy
✧✧ open me ✧✧
trong video này, mình sẽ giới thiệu về thể loại thriller nói chung và gợi ý những quyển sách giúp bạn bắt đầu cuộc hành trình đọc thriller của mình.
review của Thị Lệ Gạo Đen quyển Gone Girl và Cô gái trên tàu: https://youtu.be/SioCA0dtA0g
📚 Sách mình nhắc đến:
Cô gái trên tàu Paula Hawkins
Cô gái mất tích Gillian Flynn
Vết cắt hành xác Gillian Flynn
Bóng ma ký ức Gillian Flynn
Sau cánh cửa đóng B.A.Paris
Trong chúng tôi có kẻ nói dối Karren McManus
Say ngủ Rachel Abbott
Bệnh nhân câm lặng Alex Michaelides
Rebecca Daphne du Maurier
Người đàn bà sau cửa sổ A.J.Finn
Những cô gái mất tích Megan Miranda
Người lạ trên tàu Patricia Highsmith
The wife before us Greer Hendriks, Sarah Pekkanen
The last Mrs. Parrish Liv Constantine

______________
Sơ lược về mình: Mình là Hương, thuộc cung Song Ngư mộng mơ. Thế giới của mình là sống trong sách và phim ảnh… nên gần như không biết thực tại là gì nữa. Mình đọc mọi thể loại, đặc biệt là trinh thám, kinh dị, kinh điển và fantasy, nhưng mình hầu như không đọc thể loại contemporary cho young adult. Mình có đọc cả nonfiction, chủ yếu là về tâm lý, triết học, nghệ thuật (chuyên ngành của mình mà) và có lẽ là khoa học (chuyên ngành cũ của mình).

⭐️Kết bạn với mình⭐️
Instagram: https://www.instagram.com/book.spy/
Goodreads: https://www.goodreads.com/user/show/60900085qhuongbookspy

♪ Music: \

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kiến Thức Chung Tại craigslistsitesusa.com
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kiến Thức Chung

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button